Mọi người đánh bài quỳ là rất vui

Mình sinh ra mang giới tính nữ. Từ nhỏ, khi còn là một đứa trẻ, mình đã chịu đựng những tổn thương có lẽ là khá lớn. Sinh ra khi gia đình sa sút, bố nghiện bỏ nhà đi, mình mẹ nuôi 2 anh em. Khi ấy mình không hề biết rằng mẹ dậy từ 2 giờ sáng đi xe đạp 30 cây số giao thịt lợn chỉ để kiếm 20k một ngày, đủ tiền ăn đánh bài rikvip và tiền cho anh mình học tiểu học. Anh không được ăn bán trú ở trường ,còn mình không được đi mẫu giáo. Tuổi thơ của mình không được no đủ như ai kia, chỉ có rau cháo qua ngày, chơi 1mình ở nhà với những quyển sách cũ, mặc lại những bộ quần áo thừa, những đôi dép bỏ đi, cũng không có tấm ảnh nào, thậm chí cũng không nhớ mặt bố, không có kí ức về người cha, rồi bố mình cũng mất khi mình đang thi cuối kì lớp 2. Kí ức chỉ có hình ảnh người mẹ tần tảo sớm tối. Chính bởi vì gánh nặng kinh tế mà càng ngày mẹ càng ít thời gian cho mình hơn. Để có tiền nuôi con mẹ bất chấp tất cả, thậm chí là buôn bán chất cấm.

Mọi người đánh bài quỳ là rất vui

Mình chuyển về ở với bà và đó là khi tất cả bắt đầu. Mẹ mình là con gái duy nhất trong nhà. Có lẽ tuổi thơ của mình khá giống mẹ, nhưng mình hạnh phúc hơn rất nhiều vì mẹ yêu thương mình. Còn mọi người coi ” con gái là con người ta ” . Với cái quan niệm này mình đa trải qua 16 năm ở cùng ông bà và cô chú tăm tối nhất… Tới khi bắt đầu nhận thức được đó là lúc mình học lớp 7. Bắt đầu biết làm việc nhà, tò mò về mọi thứ. Nhưng hễ mình cứ muốn làm gì giúp việc thì mọi người lại chửi rủa xua đuổi không cho động tay vào. Mình không được đánh bài rút tiền làm và thường xuyên bị đem ra so sánh với những đứa trẻ hàng xóm vì không biết làm. Mình đã từng ước có ai đó hướng dẫn, chỉ bảo và thậm chí là để cho mình làm. Rồi sau đó là những từ ngữ như ngu xuẩn, dốt nát, đần độn, vô dụng, cút đi, cút mẹ mày đi, cút ra chỗ khác.. Khi ấy chỉ biết khóc, không dám kể cho mẹ vì sợ mẹ lo lắng. Ngày qua ngày cứ như vậy mình trở nên uất ức. Đã 2 lần rạch tay và uống thuốc tự tử nhưng số phận không giải thoát, không cho mình được chết. Mình trở nên xa lánh tất cả mọi người trong nhà, kể cả mẹ. Mình cảm nhận được sự phân biệt và lạnh nhạt của tất cả.


Năm ấy bắt đầu học cấp 3, mẹ sa sút, phải bỏ Hà Nội đi vào miền trong làm ăn. Mọi chuyện bắt đầu xảy ra liên tục và dồn dập. Vì ở cùng ông bà và cô chú, cô chú mình liên tục gây khó khăn và áp bức. Mẹ không lo được tiền cho mình đi học ôn thi đại học, phải vay mượn của cô chú. Cô chú kể với bà rằng mẹ mình vay rồi trốn đi, khiến bà gọi điện chửi rủa không cho mẹ đi làm ép mẹ phải về. Trong khi đó mẹ cho cô chú vài trăm triệu khi mẹ có tiền thì cô chú không hề kể, lại đi nói xấu mẹ với bà. Mẹ vừa đi tất cả đồ đạc bị chiếm dụng, thậm chí đến tủ quần áo của mẹ cô chú cũng vứt hết đi và để đồ của họ vào. Họ sử dụng tất cả, thậm chí đánh bài sâm còn đuổi anh em mình ra chỗ khác và chiếm luôn phòng. Ngoài giờ đi học trên lớp mình cần tự học ở nhà để tập trung ôn thi, nhưng không những không tạo điều kiện để ôn thi mà lại liên tục gây khó dễ, những hôm mình học bài thì lại đưa hết con cái lên và mở ti vi, ca nhạc, ầm ĩ đến mức không thể tạp trung nổi. Những hôm mình không học thì cả nhà im ắng không một tiếng động. Khi mình thắc mắc thì họ bắt mình lên trần học bài, trong khi trên trần vừa là nơi phơi quần áo vừa là cái kho tối tăm bụi bặm đầy gián chuột.
Mẹ đi để lại chiếc xe máy cũ để mình đi học, họ liên tục lấy nó để sử dụng mà không hề nói trước. Khiến mình liên tục phải đi bộ hơn 6 cây số mỗi ngày để đi học thêm. Cho dù năm cuối cấp xảy ra bao biến cố, cả năm gần như không có ngày nào mình ở nhà, nhà chỉ còn là nơi về để ngủ bởi cứ xuất hiện ở nhà là bất cứ ai đều có lí do để chửi mắng mình cho dù mình có làm sai hay không làm sai. Mùa hè thi đại học nóng nực, không ăn, không ngủ, không có nơi để về nghỉ ngơi, sáng học ở trường rồi trưa lại lang thang vạ vật khi thì nắm xôi khi thì cái bánh mì, chờ tới giờ chiều đi học. Mình thi đại học và thiếu 0,25 điểm để vào được trường đại học mà tôi muốn. Ko đỗ, mình bỏ vào miền trong sống với mẹ và học tcao đằng. Thời gian đầu của cuộc sống mới. Mình mất 2 năm để chữa khỏi bệnh trầm cảm. Tôi đã hoàn toàn mất niềm tin vào thứ gọi là tình cảm gia đình…

Add Comment